G7 đang tự bảo hiểm trong việc chống lại Trump như thế nào

 

Thủ tướng Đức Angela Merkel thảo luận với Tổng thống Mỹ Donald Trump
Trong bức ảnh do Văn phòng Báo chí Chính phủ Đức cung cấp, Thủ tướng Đức Angela Merkel thảo luận với Tổng thống Mỹ Donald Trump bên lề hội nghị thượng đỉnh G7 vào ngày 9/6/2018, tại Charlevoix, Canada.

Ban biên tập Newsweek....16 tháng 6 / 2026....News Week via MS N.

Những điểm chính cần lưu ý

Danh sách khách mời mở rộng: Hội nghị thượng đỉnh G7 năm 2026 tại Évian có sự tham gia của Ấn Độ, Brazil, Hàn Quốc, Kenya, Ai Cập, Qatar, Ukraine, UAE và các tổ chức tài chính lớn, báo hiệu sự chuyển dịch thoát khỏi một liên minh tập trung vào Hoa Kỳ.

Đảm bảo năng lượng và ổn định: Qatar và UAE được mời vì tầm ảnh hưởng của họ đối với khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) và dầu mỏ, bảo đảm thị trường năng lượng toàn cầu ổn định trong bối cảnh có các chính sách khó lường của Hoa Kỳ.

Vị trí địa lý chiến lược: Ai Cập được mời vì quyền kiểm soát kênh đào Suez, nhấn mạnh tầm quan trọng của an ninh chuỗi cung ứng trong thương mại toàn cầu.

-------

Bạn hẳn đã biết bức ảnh đó. Ngày 09 Tháng Sáu năm 2018. tại Charlevoix, Quebec. Jesco Denzel, nhiếp ảnh gia của chính phủ Đức, ghi lại hình ảnh mà đã trở thành biểu tượng cho nền ngoại giao thời Trump: Thủ tướng Đức Angela Merkel nghiêng người qua bàn, hai bàn tay đặt trên mặt bàn; Tổng thống Pháp Emmanuel Macron ấn các khớp ngón tay xuống mặt bàn gỗ; Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe khoanh tay; Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ John Bolton lờ mờ phía sau. Và Tổng thống Donald Trump - ngồi, khoanh tay, nghiêng cằm, dường như không bị ảnh hưởng trước sự bực bội chung của thế giới dân chủ.

Bức ảnh đã lan truyền vì nó nói lên những gì mà các thông cáo không thể. Các nhà lãnh đạo của các nền dân chủ giàu có nhất thế giới đang cố gắng, thuần tuý bằng dáng điệu, giữ lại tổng thống Mỹ trong hệ thống mà Mỹ đã xây dựng. Vài giờ sau, từ chuyên cơ Air Force One ông Trump từ chối tán thành tuyên bố chung, sau khi hội nghị thượng đỉnh đã đưa ra một thông cáo cam kết hợp tác về thương mại, tăng trưởng, an ninh và dân chủ. Bà Merkel sau đó gọi vụ việc là "đáng suy ngẫm  và hơi chán nản".

Đó là chiến lược cũ: nhìn chằm chằm vào ông ta, kêu gọi liên minh, hy vọng bản thân chiếc bàn sẽ rèn giũa  người đàn ông đang ngồi ở đó. Tám năm sau, tại Évian-les-Bains, Pháp, G7 đã rút ra một kết luận thẳng thắn hơn đến mức làm mất lòng. Bạn không thể nhìn chằm chằm vào một tổng thống không tin vào chiếc bàn (đàm phán). Vì vậy, bạn cần thêm nhiều chiếc ghế hơn.

Hội nghị thượng đỉnh năm 2026, do Pháp tổ chức từ ngày 15 đến 17 tháng 6, diễn ra trong khung cảnh núi non hùng vĩ và vẻ uy nghi dân chủ thường thấy. Nhưng danh sách khách mời mới là điều đáng chú ý. Bên cạnh các cường quốc cốt lõi của G7—Pháp, Hoa Kỳ, Anh, Đức, Ý, Nhật Bản, Canada và Liên minh châu Âu—Pháp đã mời thêm Ấn Độ, Brazil, Hàn Quốc, Kenya, Ai Cập, Qatar, Ukraine và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, trong khi Ngân hàng Thế giới, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) và Ngân hàng Phát triển Châu Phi cũng có mặt.

Đây không phải là sự tiếp cận suông. Đây là bản thảo đầu tiên của G7 hậu Mỹ, được viết ra khi Mỹ vẫn đang còn ngồi tại bàn.

Tổng thống Pháp - chủ tịch luân phiên - đã kín đáo một cách đáng ngưỡng mộ về vấn đề này. Về mặt chính thức, hội nghị thượng đỉnh tập trung vào  những thách thức địa chính trị, Ukraine, Trung Đông, quan hệ đối tác quốc tế, cân bằng tăng trưởng kinh tế, trí tuệ nhân tạo, khoáng sản quan trọng và sự mất cân bằng kinh tế vĩ mô toàn cầu. Ông Macron cũng đã triệu tập một cuộc gọi video vào ngày 11 tháng 6 với các nước G7 và đại diện từ Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil, Hàn Quốc và Kenya - một động thái ngoại giao được dàn dựng đặc biệt dành cho một câu lạc bộ từng tự tin cho rằng mình có thể tự quản lý nền kinh tế toàn cầu.

Nhưng những con số giải thích cho sự căng thẳng. G7 vẫn có tiền, quân đội và các thể chế. Tuy nhiên, nó không còn độc quyền về dân số hoặc kinh tế. Một ước tính gần đây cho thấy G7 chiếm 28,4% GDP toàn cầu tính theo sức mua, 9,6% dân số thế giới và 49,3% chi tiêu quân sự toàn cầu. Điều đó vẫn còn đáng gờm. Nhưng họ vẫn còn rất xa so với việc nắm quyền kiểm soát toàn cầu.

Và Trump không phải là nhân tố ngẫu nhiên trong sự thay đổi này. Hội nghị thượng đỉnh Évian ban đầu dự kiến bắt đầu vào ngày 14 tháng 6, ngày sinh nhật lần thứ 80 của Trump và cũng là ngày diễn ra sự kiện UFC tại Tòa Bạch Ốc; Forbes báo cáo rằng hội nghị thượng đỉnh đã được dời đi, trong khi ông Macron chỉ nói rằng sau cùng ngày khai mạc được ấn định sau khi tham khảo ý kiến của các đối tác. Sự dàn dựng này khá rõ ràng. Năm 2018, các đồng minh đã cố gắng kéo Trump về phía G7. Năm 2026, G7 đang tự uốn mình theo Trump.

Những người được mời thể hiện cho các chính sách bảo hiểm. Không phải tất cả đều như nhau. Một số mang lại tính hợp pháp, một số về mặt địa lý, một số về nhiên liệu, một số về thực phẩm, một số về vi mạch điện tử, một số về binh lính, một số về phiếu bầu ở Nam bán cầu. Được xếp hạng từ ít quan trọng nhất đến quan trọng nhất, chúng tiết lộ điều mà câu lạc bộ các nước giàu có lâu đời sợ mất nhất.

Số 8: Qatar, Chính sách bảo hiểm điều tiết khí đốt. 

Qatar là hàng rào chiến lược nhỏ nhất tại Évian, nhưng không phải là một hàng rào tầm thường. Nền kinh tế năm 2026 của nước này được dự báo đạt khoảng 217 tỷ đô la Mỹ theo GDP danh nghĩa và 358 tỷ đô la Mỹ theo sức mua tương đương – một con số nhỏ bé so với Mỹ, Trung Quốc hay Ấn Độ, nhưng lại gắn liền với một trong những đòn bẩy năng lượng quan trọng nhất thế giới.

Đòn bẩy đó là khí tự nhiên hóa lỏng (LNG). Qatar chiếm 18,8% xuất khẩu LNG toàn cầu vào năm 2024, theo dữ liệu do Liên minh Khí đốt Quốc tế trích dẫn, khiến nước này cùng với Mỹ và Úc trở thành một trong ba nhà xuất khẩu LNG thống trị toàn cầu. Qatarn cũng nằm trong tầm ảnh hưởng ngoại giao của vùng Vịnh, Gaza và Iran, đó là lý do tại sao Qatar tham gia cùng Ai Cập và UAE tham gia phiên họp Trung Đông tại Évian khi các nhà lãnh đạo G7 kêu gọi giảm leo thang căng thẳng và mở lại eo biển Hormuz.

Xét về khía cạnh bảo hiểm, Qatar không ở trong tính hợp pháp dân chủ. Nó chỉ đơn thuần là về việc duy trì sự ổn định của thị trường khí đốt, ngoại giao con tin và các kênh liên lạc vùng Vịnh khi Washington trở nên thất thường. Thế giới hậu Mỹ sẽ vẫn cần nhiên liệu. Nó cũng có thể cần những người trung gian có thể nói chuyện với những người mà G7 không muốn mời ăn tối.

Số 7: UAE, Chính sách Bảo hiểm về Dầu mỏ và Tiền tệ.

Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất xếp ngay trên Qatar vì nước này vừa là một quốc gia sản xuất hydrocarbon vừa là một quốc gia đầu tư vốn. Ước tính năm 2026 của IMF cho thấy GDP danh nghĩa của UAE vào khoảng 622 tỷ đô la và sức mua hơn 1 nghìn tỷ đô la, lớn hơn nhiều so với Qatar và ngày càng trở thành cầu nối hữu ích giữa tài chính phương Tây, năng lượng vùng Vịnh và ngoại giao phi phương Tây.

Năng lượng là điểm yếu chí mạng. Cơ quan Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ (EIA) mô tả UAE là nhà sản xuất nhiên liệu lỏng lớn thứ bảy trên thế giới vào năm 2022, lớn thứ ba trong OPEC và là một trong số ít thành viên OPEC có công suất dầu thô dự phòng đáng kể. Trong một hội nghị thượng đỉnh bị bao phủ bởi bóng đen của Iran, Gaza và eo biển Hormuz, điều đó rất quan trọng. EIA ước tính rằng dòng chảy dầu qua Hormuz trung bình là 20 triệu thùng mỗi ngày vào năm 2024 - khoảng 20% lượng tiêu thụ dầu mỏ lỏng toàn cầu.

Vai trò của UAE tại Évian nói lên điều gì đó không thoải mái về G7 mới. Câu lạc bộ cũ thích tưởng tượng rằng các giá trị chung là tấm vé vào cửa. Câu lạc bộ mới cần các quốc gia có thể tác động đến giá dầu, tài trợ cho cơ sở hạ tầng và duy trì hoạt động của các tuyến đường vận tải biển ở vùng Vịnh. ​​Đó không phải là một chiến thắng về mặt đạo đức. Đó là một chiến lược quản lý rủi ro.

Số 6: Ai Cập, Chính sách bảo hiểm về quản lý kênh đào (Suez).

Ai Cập là chính sách địa lý. Nó không mang lại sự giàu có của UAE cũng như sức mạnh LNG của Qatar. Nhưng nó có dn số, vị trí địa lý và một con kênh mà qua đó nền kinh tế toàn cầu liên tục bộc lộ  ra sự mong manh của chính mình.

Dân số Ai Cập là khoảng 116,5 triệu người vào năm 2024 và nền kinh tế năm 2026 của nước này được dự báo là khoảng 2,57 nghìn tỷ USD về sức mua. Kênh đào Suez thường xử lý khoảng 12 đến 15% thương mại toàn cầu, theo Thương mại và Phát triển của Liên Hợp Quốc (UNCTAD), và cuộc khủng hoảng Biển Đỏ đã cho thấy điều gì sẽ xảy ra khi tuyến đường đó trở nên không an toàn: đến giữa năm 2024, trọng tải qua Suez đã giảm khoảng 70%, trong khi lượng khách đi ngang qua Mũi Hảo Vọng tăng 89%, khi các tàu đi các tuyến đường dài hơn quanh châu Phi.

Đó là lý do tại sao Ai Cập cần có mặt trong nhóm này. Đó không phải là một lời mời mang tính tình cảm. Đó là một lời mời liên quan đến chuỗi cung ứng. Trong thế giới của các cuộc chiến tranh bằng máy bay không người lái, các cú sốc vận tải biển, ngoại giao Gaza và các điểm nghẽn lạm phát, quốc gia này nằm trên kênh đào Suez trở thành một loại 'cầu dao" ngắt mạch toàn cầu. Ai Cập, Qatar và UAE cũng có mặt trong phiên họp Trung Đông khi G7 cố gắng nói về cuộc khủng hoảng Iran và bất ổn khu vực rộng lớn hơn.

Sự lựa chọn  Ai Cập của G7 rất thẳng thừng: nếu Mỹ trở nên kém tin cậy hơn với tư cách là nhà tổ chức trật tự Trung Đông, câu lạc bộ mới này cần những người kiểm soát các tuyến đường, biên giới và các kênh ngõ hậu mà qua đó sự hỗn loạn lan truyền.

Số 5: Kenya, Chính sách bảo hiểm về tính hợp pháp ở châu Phi.

Kenya không phải là nền kinh tế thuộc hàng lớn nhất trong danh sách khách mời. Đó chính xác là lý do tại sao nó thú vị. Giá trị của nó nằm ở những gì mà G7 thiếu: tính hợp pháp ở châu Phi, sức mạnh tập hợp các thể chế và chỗ đứng vững chắc trên lục địa nơi mà tăng trưởng dân số, khoáng sản và chính trị khí hậu ngày càng xung đột.

IMF dự báo tăng trưởng GDP thực tế năm 2026 của Kenya là 4,5% và dân số khoảng 54,3 triệu người. Thủ đô Nairobi cũng có trụ sở chính duy nhất của Liên Hợp Quốc ở Châu Phi và Nam Bán cầu, đóng vai trò là căn cứ chính của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc và UN-Habitat. Chính phủ Kenya cũng đã xác định được các mỏ hoặc sự xuất hiện của các khoáng sản quan trọng bao gồm đồng, coltan, các nguyên tố đất hiếm, niobi, than chì, lithi, crom và niken..

Sự kết hợp đó - dân số, thể chế, ngoại giao khí hậu và khoáng sản - khiến Kenya trở thành một điểm tựa vững chắc cho một câu lạc bộ vẫn còn quá giàu có, quá lâu đời và quá xa về phía bắc bán cầu. Chủ tịch luân phiên - Tổng thống Pháp - tuyên bố họ đang “hoàn toàn tham gia” vào tiến trình hội nghị thượng đỉnh với Ấn Độ, Brazil, Kenya và Hàn Quốc, chứ không chỉ đơn thuần là xếp họ ngồi ở bàn không được tham gia vào những quyết định quan trọng.

Giá trị bảo hiểm của Kenya không phải là nó có thể thay thế Mỹ. Đó là nó giúp G7 nói chuyện với châu Phi mà không giống như một cuộc họp của các chủ nợ. Trong thế giới hậu Mỹ, tính hợp pháp không phải là vật trang trí. Đó là cơ sở hạ tầng.

Số 4: Ukraine, Chính sách bảo hiểm về cam kết trong lãnh vực đạo đức.

Ukraine là quốc gia được mời hiển nhiên nhất và khó xếp hạng nhất, bởi giá trị của nước này không nằm ở kinh tế mà ở văn minh. Nền kinh tế của Ukraine năm 2026 được dự báo chỉ đạt khoảng 225 tỷ đô la Mỹ theo GDP danh nghĩa và 725 tỷ đô la Mỹ theo sức mua. Nhưng Ukraine không có mặt tại Évian vì GDP. Nước này có mặt vì G7 mà thiếu Ukraine sẽ giống như một hiệp hội chủ nhà đang bàn về an toàn phòng cháy chữa cháy, trong khi nhà bên cạnh đang bị cháy.

G7 đã tự ràng buộc mình với Ukraine về mặt tài chính. Vào năm 2024, Mỹ đã giải ngân 20 tỷ USD như một phần trong  gói cho vay Tăng tốc Doanh thu Đặc biệt  trị giá 50 tỷ USD từ G7, được thiết kế để hoàn trả bằng số tiền thu được từ các tài sản có chủ quyền của Nga bị đóng băng. Ukraine hiện cũng cũng đang chính thức trên con đường gia nhập Liên minh châu Âu; Ủy ban châu Âu cho biết quy chế ứng cử viên đã được cấp vào tháng 6 năm 2022, các cuộc đàm phán gia nhập chính thức bắt đầu vào tháng 6 năm 2024, quá trình sàng lọc hoàn tất vào năm 2025 và nhóm đàm phán gia nhập đầu tiên được mở vào tháng 6 năm 2026.

Thời điểm thật nghiệt ngã. Vào ngày 15/6/2026, Nga đã phóng hơn 600 máy bay không người lái và 70 tên lửa vào các thành phố của Ukraine, theo các quan chức Ukraine được hãng tin AP dẫn lời, khiến ít nhất 11 thường dân thiệt mạng và gây thiệt hại cho các địa điểm ở Kyiv, Kharkiv và Dnipro.

Ukraine là chính sách bảo hiểm của G7 chống lại sự suy thoái đạo đức. Nếu Washington của Trump chao đảo, châu Âu và các đối tác của họ cần một cấu trúc giữ cho sự gây hấn của Nga được coi là phép thử trung tâm về uy tín của dân chủ, chứ không phải là một mối phiền toái khu vực có thể đánh đổi.

Số 3: Hàn Quốc, Chính sách bảo hiểm về Silicon và Nhà máy đóng tàu.

Hàn Quốc là thành viên gần như tự nhiên nhất của G7: giàu có, dân chủ, không thể thiếu về công nghệ và luôn nằm bên cạnh một điểm nhạy cảm về địa chính trị. Nền kinh tế của nước này vào năm 2026 được dự báo đạt khoảng 1,93 nghìn tỷ đô la GDP danh nghĩa và 3,54 nghìn tỷ đô la tính theo sức mua, với dân số khoảng 51,6 triệu người.

Giá trị thực của Hàn Quốc nằm ở  công nghiệp. Samsung và SK Hynix chiếm gần 70% sản lượng chip DRAM toàn cầu, một thực tế khiến Hàn Quốc trở thành trung tâm của nền kinh tế AI, đám mây và bán dẫn mà G7 nói rằng họ muốn bảo đảm. Hàn Quốc cũng còn là một cường quốc đóng tàu lớn, với dữ liệu trong ngành cho thấy thị phần đơn đặt hàng toàn cầu năm 2024 của nước này thấp hơn Trung Quốc nhưng vẫn ở  mức 17% tính theo tiêu chí tổng trọng tải.

Đây là chính sách bảo hiểm chống lại sự thống trị công nghiệp của Trung Quốc. G7 có thể viết thông cáo về chuỗi cung ứng bền vững mãi mãi; nhưng nếu không có chip, pin, xưởng đóng tàu và năng lực quốc phòng của Hàn Quốc, những thông cáo đó sẽ trở nên vô nghĩa. Do đó, quyết định của Pháp đưa Hàn Quốc vào nhóm bốn quốc gia được tích hợp đầy đủ vào công tác chuẩn bị hội nghị thượng đỉnh, không phải là sự giả tạo về mặt ngoại giao. Đó là sự thừa nhận rằng bản đồ công nghiệp cũ của G7 đã lỗi thời.

Hàn Quốc cũng là một lời nhắc nhở rằng các đồng minh của Mỹ không còn chỉ là những người phụ thuộc. Một số là là những trụ cột vững chắc.

Số 2: Brazil, BRICS và Chính sách Bảo hiểm về vùng sản xuất lương thực.

Brazil là chính sách bảo hiểm chống lại việc G7 trở thành một tu viện của phương Tây: ngoan đạo, tao nhã, không liên quan và ngày càng bị bao quanh bởi những người ngoại đạo.

Nó đủ lớn để quan trọng và đủ trung lập  để hữu ích. Ước tính năm 2026 của IMF đưa Brazil vào khoảng 2,64 nghìn tỷ USD GDP danh nghĩa và 5,23 nghìn tỷ USD theo sức mua, vượt qua mọi nền kinh tế của G7 ngoại trừ Mỹ, Đức và Nhật Bản trên bảng tính theo Sức mua tương đương (PPP). Dân số của nước này là khoảng 212 triệu người vào năm 2024.

Brazil cũng nuôi sống thế giới. Chính phủ nước này báo cáo rằng xuất khẩu nông sản đạt 152,6 tỷ USD từ tháng 1 đến tháng 11 năm 2024, chiếm 48,9% tổng kim ngạch xuất khẩu của đất nước; trong đó, các sản phẩm từ đậu nành, thịt và đường, cũng như các sản phẩm năng lượng chiếm hơn 60%. Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ mô tả Brazil là nhà cung cấp chính trên toàn cầu về đậu nành, các sản phẩm từ đậu nành, ngô, bông, đường, cà phê, nước cam, thịt và ethanol; và là đối thủ cạnh tranh trực tiếp với Hoa Kỳ trên nhiều thị trường về các mặt hàng này.

Tiếp theo là BRICS. Brazil nằm trong nhóm hiện bao gồm Trung Quốc, Ấn Độ, Nga, Nam Phi, Ai Cập, Ethiopia, Indonesia, Iran, Ả Rập Xê Út và UAE. Điều đó khiến Tổng thống Luiz Inácio Lula da Silva trở thành một thành viên khó xử đối với G7. Nhưng đồng thời, ông cũng là một thành viên quan trọng. Nếu G7 muốn tránh việc nhường quyền kiểm soát hệ thống kinh tế của các nước đang phát triển cho Bắc Kinh và Moscow, Brazil không chỉ là khách mời. Brazil là một bộ định tuyến.

G7 cũ có đủ khả năng để nói về Nam bán cầu. G7 mới phải nói chuyện với các nước này. Brazil chính là yếu tố tạo nên sự khác biệt giữa hai câu nói đó.

Số 1: Ấn Độ, Chính sách bảo hiểm về siêu cường có tầm quan trọng đặc biệt.

Ấn Độ là chính sách bảo hiểm quan trọng nhất tại Évian, vì đây là quốc gia duy nhất trong danh sách có thể thay đổi hình dạng của toàn bộ hệ thống.

Những con số thật đáng kinh ngạc. GDP danh nghĩa năm 2026 của Ấn Độ được dự báo ở mức khoảng 4,15 nghìn tỷ USD, chỉ sau Vương quốc Anh và Nhật Bản, đứng trước Pháp, Ý và Canada; Về sức mua, nó được dự đoán vào khoảng 18,9 nghìn tỷ USD, chỉ sau Trung Quốc và Mỹ. IMF dự báo tăng trưởng GDP thực tế năm 2026 của Ấn Độ là 6,5% và dân số khoảng 1,48 tỷ người.

Ấn Độ cũng đã trở thành một khách mời thường xuyên của G7. Truyền thông Ấn Độ đưa tin trước Évian rằng đây sẽ là lần thứ 13 Ấn Độ tham dự G7 và là lần thứ bảy liên tiếp Thủ tướng Narendra Modi tham dự. Ông Modi đã mô tả chuyến đi theo đúng những thuật ngữ khiến Ấn Độ trở nên không thể thiếu, nói rằng Ấn Độ sẽ "không chỉ lên tiếng cho chính mình" mà còn "lên tiếng cho nguyện vọng của các nước đang phát triển".

Đó là toàn bộ vấn đề. Ấn Độ không chỉ đơn thuần là một nền kinh tế lớn khác. Đó là một quốc gia dân chủ, theo chủ nghĩa dân tộc, tăng trưởng nhanh, đàm phán với Nga, giao thương với Mỹ và cạnh tranh với Trung Quốc, đóng vai trò then chốt trong trật tự quốc tế. Nước này thuộc BRICS nhưng cũng thuộc nhóm Quad, cùng với Mỹ, Nhật Bản và Úc. Ấn Độ mua dầu của Nga nhưng lại lo ngại về sức mạnh của Trung Quốc. Nước này muốn công nghệ phương Tây mà không cần những lời răn dạy từ phương Tây. Ấn Độ quá lớn để bị thuyết giảng và quá hữu ích để bị bỏ qua.

Đối với G7, Ấn Độ là hàng rào chống lại Trung Quốc, hàng rào chống lại sự suy giảm dân số, hàng rào chống lại sự cô lập của phương Tây và là hàng rào chống lại một nước Mỹ có thể không còn muốn lãnh đạo hệ thống mà họ đã tạo ra. Nếu thế giới hậu Mỹ có một người quyết định vận mệnh, có lẽ đó sẽ không phải là Brussels. Đó có thể là New Delhi.

Clip quay lại qua màn hình trên trang News Week

Bức ảnh của Charlevoix là một bức chân dung của sự thuyết phục bị thất bại. Merkel nghiêng người. Macron ấn mạnh. Abe khoanh tay. Trump ngồi đó, bất động. Hình ảnh này tồn tại vì nó nắm bắt được sự kết thúc của một ảo tưởng: rằng thế giới dân chủ có thể khiến nước Mỹ xấu hổ để quay trở lại vai trò lãnh đạo. 

Évian là phần tiếp theo, và nó lạnh lẽo hơn. Bây giờ không còn ai dựa vào ngôn ngữ cơ thể. Họ đang dựa vào sự dự phòng. Khí đốt từ Qatar, năng lực dầu mỏ từ UAE, kênh đào Suez từ Ai Cập, tính hợp pháp của châu Phi từ Kenya, sự rõ ràng về đạo đức từ Ukraine, chip điện tử và nhà máy đóng tàu từ Hàn Quốc, lương thực và quyền tiếp cận BRICS từ Brazil, quy mô và sức mạnh của các quốc gia then chốt từ Ấn Độ.

G7 không bỏ rơi nước Mỹ. Nó đang làm một cái gì đó tế nhị hơn và tai hại hơn. Họ đang giảm bớt sự phụ thuộc vào Mỹ như một điểm yếu duy nhất.

Những chiếc ghế phụ tại Évian không ở đó để làm mới bức ảnh gia đình. Họ ở đó vì hệ điều hành cũ đã bị sập. G7 từng là nơi Mỹ nắm giữ phương Tây. Bây giờ, nó có thể trở thành nơi mà phương Tây học cách tự tổ chức chung quanh nước Mỹ.

Như Thủ tướng Canada Mark Carney đã nhận xét tại Davos năm nay, "Các cường quốc trung bình phải hành động cùng nhau, bởi vì nếu chúng ta không ngồi vào bàn đàm phán, chúng ta sẽ nằm trong thực đơn".

----------------
_ Ban biên tập Newsweek.....
_ Trần H Sa lược dịch từ News Week via MS N..... 17 tháng 6 / 2026...